Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011

Trường Thủy-Tình Yêu


                 Tình Yêu





Tình yêu
Bông huệ trắng
Viên ngọc quý vẹn tròn


Tháng sáu
Cửa lục ngát xanh
Ánh trời lấp lánh
Vịnh Hạ long xanh
Không thể xanh hơn
Ngập tràn nắng ấm
Nỗi nhớ trào vơi
Chúng mình nói bao điều em ơi
Về cuộc sống tình yêu hạnh phúc
Nhưng ngôn từ nào sánh được:
Tình yêu.
Ngôi nhà gỗ đơn sơ
Bàn tay ta dựng xây và gìn giữ
Sự ấn cúng tỏa lan trong từng thớ gỗ
Ta chia sẻ cùng nhau mọi nỗi vui buồn

Mặt trời lên
Muôn ánh hào quang tỏa rạng
Tình yêu
Là lửa mặt trời
Xua đi đêm tối giá băng
Để trái đất chan hòa nắng ấm

Như màu xanh sống động muôn đời
Tình yêu mình trẻ mãi em ơi


Trường Thủy-Phải lòng thắm lại Tình đời mênh mông


Phải lòng thắm lại
Tình đời mênh mông





Tình yêu anh những lá xanh xao động
Lời thơ anh một ngọn gió lùa
Gió điên đảo mới biết mặt sau của lá
Thật xôn xao vô nghĩa nhạt mờ

Điều thanh minh chẳng che đậy sự phỉnh lừa
Từ hoa lá chẳng che kín lòng nhỏ nhen ti tiện
Sau cái bắt tay và nói lời thông cảm,
Lại xỏ xiên nhau bằng lời thơ đơn bạc thiếu nghĩ suy

Anh coi thường lý trí và tình yêu của người bạn gái
Trong lúc anh chưa thật hiểu về mình
Ngôn từ con người anh đã hiểu đến đâu
Mà vinh vang triết lý về thứ tình yêu nhấc lên đặt xuống










Sống trong hạnh phúc dối lừa khi nghĩ mình vĩ đại
Anh chợt thấy tâm hồn sâu rộng tựa đại dương
Cái vũng nước giữa trời có kích thước bốn phương đều xác định
Nên lý trí anh có bao giờ vươn tới nổi trời xanh

Xuân Hương tự ví trầu ôi
Quả cau nho nhỏ duyên lành trao ai?

Vài lời tâm sự trước sau
Phải lòng thắm lại
Tình đời mênh mông.

Trường Thủy-Chiếc áo gối Em khâu


Chiếc áo gối Em khâu


           

      

Chiếc áo gối Em khâu
Những bông hoa kết lại
Mùa xuân về gặp nhau
Em tặng anh bối rối

Tình yêu em tha thiết
Nhớ về anh không cùng
Hướng về anh chờ đợi
Áo gối nói thay lời

Khoảng cách và thời gian
Sợi chỉ dài mềm mại
Em khâu bằng nỗi nhớ
Thành áo gối yêu thương

Anh ngả đầu trên gối
Giấc ngủ đến say nồng
Mơ về em đẹp đẽ
Nhớ em đến lạ lùng

Chiếc áo gối trắng xinh
Như tình em dản dị
Chăm cho anh giấc ngủ
Trong những ngày xa em.



Không đề




Hà nội mùa này mùa hoa sữa
Anh đợi em góc đường Nguyễn Du
Hoa sữa thơm mùi thơm chờ đợi
Tình yêu nào không xây bằng hương




Vô đề




Ôi lá thư nồng nàn hương hoa sữa
Như tình em tha thiết chờ mong
Tình yêu đượm đầy hương thơm mát
Ta dành cho nhau lòng trong trắng,thơ ngây. 

Chiều trung du


Ngô Thị Bích Loan







Chiều trung du yên ả vô cùng một miền đất
Cả không gian dường như tĩnh lặng
Thấp thoáng chiều về trong bóng hoàng hôn

Chiều nay
Em lên đồi
Thấy nhiều hoa mua quá
Lại chạnh lòng nhớ anh
Chiều nay
Ở nơi ấy
             Anh làm gì ?
Để nơi đây
Một mình em
            lững thững
                         cất bước.
Trong nắng chiều
              hoàng hôn
                   Và màu hoa mua tím
Nhưng Em biết
             anh không thể đến được
Cúi xuống
Nhặt bông hoa
         Ép vào trong trang vở

Em muốn mang về cho anh
Cả vùng đất nơi em đã đến.

mùa thưc tâp năm 1981 tại ĐH TH HÀ NỘI

Anh là mặt trời ở giữa tim Em.


Ngô Thị Bích Loan










Chỉ có Anh mới mang đến được cho Em
Một tình yêu chân thành sâu sắc
Như trang sách trang đời mở rộng
Em đón nhận bằng tất cả trái tim

Như ánh nắng mùa xuân
Anh đến với Em nhẹ nhàng tha thiết
Thức dậy trong Em bao điều mới lạ
Xua mọi nỗi buồn ra khỏi lòng Em

Anh là Cửa Lục màu xanh yêu thương
Là ngôi sao, tình yêu nỗi nhớ
Ở bên anh Em thấy ngọt ngào chan chứa
Và đau buồn khi phải xa Anh

Chúng mình xa nhau những buổi chiều riêng tư không có
Em thường sống bằng những kỷ niệm về anh,
Những kỷ niệm của yêu thương hờn giận
Đã xa rồi tất cả yêu thương hơn

Em gắn tên anh với những gì đẹp nhất
Với những gì gắn bó của riêng Em
Tình yêu Anh như nước nguồn chảy mãi
Anh là mặt trời ở giữa tim Em.